Câu 21
Listen and match the script with the appropriate translation to complete the task.
A. Tôi dạy đàm phán. Tôi nghiên cứu đàm phán. Tôi viết sách về đàm phán. Và tôi làm việc với sinh viên và giám đốc để giúp họ có lợi nhiều hơn khi đàm phán.
B. Một trong những thách thức lớn nhất chúng ta đối mặt khi đàm phán là chúng ta coi đàm phán là cuộc đấu tranh. Và đặc điểm của cuộc đấu tranh đó là “Tôi sẽ cố gắng lấy những thứ bạn không muốn cho tôi, và tôi sẽ cố gắng ngăn bạn lấy lợi ích của tôi.” Và nếu chúng ta coi đàm phán là một cuộc đấu tranh thì chúng ta đã gặp rắc rối rồi.
C. Tôi thấy quan trọng là chúng ta xem đàm phán như một cơ hội hợp tác giải quyết vấn đề, tìm giải pháp khiến tôi tốt hơn, tốt hơn giải pháp của tôi, tối hơn tình hình hiện tại của tôi. Nhưng vì không có mệnh lệnh và điều khiển khi đàm phán, tôi không thể buộc bạn đồng ý.
D. Tất cả những gì tôi làm được là trình bày đề xuất để bạn tin bạn có lợi và đồng ý. Nên khi tôi đàm phán với góc nhìn làm nổi tầm quan trọng của đối phương và chính tôi, có nhiều khả năng mở ra cho đàm phán: Dù là công việc mới, tôi đang cố đàm phán điều khoản hợp đồng lao động, dù tôi đang cố mua cho công ty, hay tôi đang họp, hay tôi đang cùng bạn đời quyết định ai sẽ dắt chó đi dạo vào một tối mưa lạnh, hay tôi đang nghĩ về các quy định cho con tôi và tôi phải đồng ý khi chúng dùng ô tô của tôi.
E. Đây là lời khuyên rất tốt, nhưng hôm nay ở đây tôi thú nhận là không phải lúc nào tôi cũng làm theo lời khuyên rất tốt của chính mình. Và tôi muốn giới thiệu với bạn đối tác đàm phán lâu năm của tôi.
F. Đây là Sal. Sal là một con ngựa Quarter 15 tuổi. Nó là ngựa cái. Và Sal là món quà chồng tôi tặng. Chồng tôi là chủ cũ của Sal và anh ấy nhanh chóng phát hiện ra không quản được Sal. Nên để giải quyết vấn đề của mình, anh ấy định đẩy qua cho tôi. Và anh ấy đã làm thế vì anh ấy nghĩ, anh ấy nói tới tôi là “Hai người quá giống nhau.” Chúng tôi có ảnh minh họa đây.
G. Đây là Sal và tôi, nhưng khi chúng tôi mới quen nhau. Chúng tôi thử một động tác khá phức tạp là “flying lead change.” Nhìn hàm tôi đi: nó căng ra, môi mím lại. Mắt tôi, nếu bạn nhìn xuyên kính râm được, thì có ánh nhìn tập trung như lade vào đích đến, và tay nắm chặt dây cương. Nhưng động tác này cần 2 người, cả Sal và tôi. Nếu bạn nhìn Sal, bạn sẽ thấy nó có biểu cảm tương tự.
H. Hàm căng lại. Nhìn tai nó xem. Rõ ràng, tôi có mục tiêu trong đầu và nó cũng vậy, nhưng có lẽ mục tiêu không giống nhau. Nhưng tôi có tầm nhìn tốt: Tôi muốn chúng tôi đều tốt. Để tôi cho các bạn xem tôi nghĩ chúng tôi trông như thế nào. Đây là Buck Brannamon và con ngựa Rebel của anh ấy. Nhìn xem. Hãy xem cách họ di chuyển cùng nhau. Cách họ di chuyển mượt mà trên đồng cỏ. Sự linh hoạt, sự uyển chuyển, đẹp tuyệt.
I. Cứ như não người đàn ông này gắn liền vào chân con ngựa vậy. Đây là điều tôi muốn. Đó là một mục tiêu tốt. Nên tôi quyết định là “Đúng vậy.” Và tôi bắt đầu luyện tập chăm chỉ để Sal giống Rebel. Và tôi càng ép nó thì nó càng chống cự, càng căng thẳng, và chúng tôi càng không có tiến triển. Và nó biến thành khủng hoảng khoảng 3 năm trước
J. Hai người bạn của tôi và tôi đang ở đồng cỏ. Họ bắt đầu làm gì đó cùng ngựa của họ nhưng tôi quyết định là Sal và tôi nên ở lại và luyện tập một bước nhảy mà chúng tôi đang cố làm được. Khi họ đi, nó bắt đầu bồn chồng, điều này không lạ, vì ngựa là con mồi và đàn của chúng là nguồn động viên của chúng. Khi nó còn một mình, nó thấy rất sợ hãi. Và tất nhiên, tôi phạm lỗi đầu tiên của mình.
K. Tôi tập trung vào chiến thắng, vào việc bắt nó làm điều tôi muốn hơn là giải quyết vấn đề. Và nếu nó thấy nó một mình, không có động viên, nó chắc chắn không coi tôi là nguồn động viên rồi. Điều nó thấy là thứ có thể bảo vệ nó, đàn của nó, đang bỏ đi và nó chỉ còn một mình. Nó bị cô lập và gặp nguy hiểm. Khi chúng tôi tiếp tục, tôi cố gắng giữ nó ở lại nhưng nó muốn đi cùng nhóm ngựa kia. Vì nó không tiến về phía trước được, điều duy nhất nó làm được là đi lên trên. Và nó lồng lên.
L. Tôi đánh vật để nó hạ 4 chân xuống đất, và tôi đã làm được 1 tí, nhưng ngay sau đó, nó lại lồng lên và đến lần thứ ba thì tôi sợ quá, tôi bỏ đi. Tôi đã bỏ rơi nó. Tới thời điểm đó, tôi đã tạo nên một cuộc vật lộn sức mạnh. Lúc này, cả hai chúng tôi đều vật lộn vì mạng sống của mình. Ngay bây giờ, có lẽ bạn đang nghĩ “Cô đúng là làm quá lên.” “Lồng lên 1 tí thì có sao?”
M.Ý tôi là, sau tất cả, nếu bạn ở độ tuổi của tôi, bạn sẽ nhớ Roy Rogers và Trigger. Đúng không? Trigger lồng lên. Tôi nhớ hồi trẻ tôi nghĩ “tôi muốn một con ngựa như thế. Tôi muốn sức mạnh đó, vẻ đẹp đó.” Hoặc nếu bạn trẻ hơn tôi nhiều và là một trong số ít người xem bộ phim The Lone Ranger, có lẽ bạn đã thấy Siler lồng lên, lại với sức mạnh và vẻ đẹp đó. Vì đây là ngựa Hollywood, và đó là mẹo. Ngựa lồng ở thực tế như thế nào? Không đẹp đâu. Sợ lắm. Nguy hiểm nữa.
N. Khi ngựa lồng, chúng có thể ngã ra sau. Khi chúng ngã ra sau, người cưỡi ngựa có thể bị đè bẹp hoặc chết. Khi chúng ngã ra sau, chúng đập đầu xuống. Và chúng chết. Nên dù ngựa lồng nhìn như phim Hollywood, thì thực tế rất nguy hiểm. Và dù tôi biết mục tiêu của mình, tầm nhìn của tôi tốt và quan trọng, tôi quên không linh động trong cách đạt mục tiêu. Và tầm nhìn của tôi tốt. Đây là một tấm ảnh đẹp. Sal và tôi có thể rất tuyệt cùng nhau. Nhưng trong khi tôi hy vọng đạt được cái này, thì Sal lại nghĩ thế này.
O. Đây là điều Sal thấy: Chúng tôi hoàn toàn bế tắc. Đây không phải tình huống win-win. Thậm chí nó còn chẳng phải win-lose. Đối với chúng tôi thì là lose-lose. Và có lẽ lúc đó tôi ở vị thế mà như Al, chồng tôi nói “Con ngựa này quá dữ với tôi.” Có lẽn nên cho nó một người cưỡi ngựa làm được nhiều hơn, giúp được nó. Nhưng tôi quan tâm đến con ngựa này, và tôi quan tâm đến chúng tôi, tôi quan tâm đến mối quan hệ của chúng tôi. Nên tôi phải thay đổi. Cuối cùng, tôi là người biết suy nghĩ hơn, tôi là người có năng lực.